18 Tháng Năm 2016

Đoạn Ngưng Nghiệp Trần

Trách người một, trách ta mười

Vì ta không phải nên người hận ta

Cũng vì nghiệp chướng mà ra

Do thân, ý, khẩu khiến, ta u sầu

Não phiền gánh nặng lo âu

Tâm mang thù hận nghĩ lâu càng buồn

Quẳng gánh lo, tâm thả buông

Vô thường biến đổi luôn luôn không ngừng

Có không, không có vô chừng

Quên đi tất cả, đoạn ngưng nghiệp trần (1)

Chu Giang

(1)= đọan là cắt đứt.

Lưu nhận xét