21 Tháng Chín 2013

Đáp Số của Ta – Thế Đồ Vô Biên

Trước đèn lần giở Phật kinh

Gặp ngay lời dậy : “Tự Mình, Mình Đi.”

Tự mình phá vỡ chu vi

Thoát vòng, Hòa hợp, còn gì “Ngoài – Trong”

Thoát vòng ! Thoát vòng !.. lại Thoát vòng

Thoát đến bao giờ chẳng ” Ở Trong “

Chẳng có ” Trong – Ngoài “, Tâm rộng mở

Phá vòng hòa quyện cõi Hư Không!

Trở về ” Nguyên tử ” hằng mong

Mặc tình phiêu diễn chẳng Trong, chẳng Ngoài

Chẳng còn Phân Biệt là Ai ?

Phần tử “Nhân loại” sống ngay (ở) Địa cầu!

** Than thân, khóc phận …là sao ?

Giòng sông phải chảy về đâu…. biết rồi !

Đầu nguồn suối ngọt xa xôi

Bây giờ !…biển mặn sóng trời mênh mông !

Phải duyên bừng dậy hóa rồng

Vầng mây ngủ sắc “Thăng Long” thuở nào!

Quê hương nay:- Quả Địa Cầu

Quyện hòa thiên hạ ra vào Tự Do

Vô biên rộng mở Thế đồ

Như Tâm đứa bé ngây thơ chào đời

Hòa giòng “Nhân loại” sống “chơi”

Cần gì phân biệt Đất – Trời, Người – Ta

Hai Sắc Không

Lưu nhận xét