16 Tháng Chín 2012

Đối: Đời Là Phù Vân

Thời gian thấm thoát qua mau,

Đầu xanh phút chốc điểm màu tang thương.

Cuộc đời vốn dĩ vô thường,

Công hầu, Khanh tướng con đường phù hoa.

Mênh mông trong cõi Ta Bà,

Lợi danh, danh lợi chỉ là phù du,

Mải mê trong đám sương mù,

Tỉnh ra mới biết đường tu muộn màng.

Đôi khi đối ngọn đèn tàn,

Cũng đành duyên phận phàn nàn cùng ai?

“Chữ tài liền với chữ tai.”

Nguyễn Du xưa đã tỏ bày phân minh,

Tại ta không biết giữ mình;

Lắm khi quên cả nhục vinh làm người.

Cuộc đới nay đã xế chiều,

Nhắc cho ai nhớ “Đời là phù vân.”

Cõi trần sắc tức thị không,

Tìm đường giải thoát cho lòng an vui.

Trúc Giang

Đáp: Đời Là Phù Vân

Ngày giờ năm tháng trôi mau,

Bổng dưng tóc bạc đầy đầu đáng thương.

Nhân sinh thay đổi bất thường,

Quan quyền chức tước như vườn đày hoa,

Hoa rồi nhăn héo như bà (1)

Vì lo lời lãi để mà chu du.

Mắt ta sáng, lại như mù,

Hồn thiền phãng phất ngao du mơ màng,

Nhìn ao thấy bóng trăng tàn,

Tỉnh ra, “ảo giác” biết bàn với ai!

Phước duyên đối với nạn tai,

Quả báo thiện ác tỏ bày công minh.

Có ai thì mới có mình,

Vị tha hiệp nghĩa hy sinh đời người!

Nhân sinh quá độ về chiều,

Tài sản tích nhiều cũng ví như vân (2)

Thế gian không có, có không,

Kiếm lối ra khỏi khổ cùng thì vui.

Chu Giang

(1) bà = bà già.

(2) vân = mây.

Lưu nhận xét