3 Tháng Bảy 2012

Một Cõi Đi Về

Trăm năm kiếp người có bao lâu,

Thời gian vun vút thoáng qua mau.

Rồi một mai ngày tàn bóng xế,

Đoạn cuối đường trần biết về đâu?

Ta sinh ra làm kiếp con người:

Trả nợ trần gian, trả nợ đời.

Đến rồi đi… Đi rồi lại đến,

Biết khi nao thoát kiếp luân hồi.

Đã biết trần gian là sân khấu,

Màn kịch Đời ta diễn đã lâu:

Khi cười, khi khóc, khi hờn giận…

Màn hạ còn ta với nỗi sầu.

Thức tỉnh đi thôi, thoát nợ trần,

Sân khấu hạ màn tuồng hết diễn,

Thoát vòng tục lụy đừng lưu luyến

Về chốn an vui cõi vĩnh hằng.

Trúc Giang

Lưu nhận xét