Tháng Bảy 2012

3 Tháng Bảy 2012

Một Cõi Đi Về

Trăm năm kiếp người có bao lâu,

Thời gian vun vút thoáng qua mau.

Rồi một mai ngày tàn bóng xế,

Đoạn cuối đường trần biết về đâu?

Ta sinh ra làm kiếp con người:

Trả nợ trần gian, trả nợ đời.

Đến rồi đi… Đi rồi lại đến,

Biết khi nao thoát kiếp luân hồi.

Đã biết trần gian là sân khấu,

Màn kịch Đời ta diễn đã lâu:

Khi cười, khi khóc, khi hờn giận…

Màn hạ còn ta với nỗi sầu.

Thức tỉnh đi thôi, thoát nợ trần,

Sân khấu hạ màn tuồng hết diễn,

Thoát vòng tục lụy đừng lưu luyến

Về chốn an vui cõi vĩnh hằng.

Trúc Giang

3 Tháng Bảy 2012

Kiếp Nhân Sinh

Kiếp nhân sinh là giấc mộng dài.

Đời vui chi danh vọng tiền tài.

Vật chất xa hoa là hư ảo.

Tỉnh mộng rồi cũng tay trắng tay.

Sống lo âu từng phút từng giây,

Tâm vị kỷ; lòng chẳng thẳng ngay.

Sao không sống an nhiên tự tại,

Bình thản an vui ngày qua ngày.

Như mặt nước hồ thu phẳng lặng,

Gió nổi lên gợn sóng lăn tăn,

Không có gió đâu gây nên sóng,

Gió ngừng đi mật nước an bằng.

Đời người là: Xuân, Hạ, Thu, Đông,

Thuở xuân xanh chang chứa tình nồng,

Hạ lại về muôn màu rực rỡ,

Thu mang sầu… giá lạnh vào Đông.

Trúc Giang

3 Tháng Bảy 2012

Tu Đường Đạo – Tu Đường Đời

“Không có Đạo thì đời sẽ loạn;

Không có Đời đạo sống với ai.”

Đạo và Đời vẫn phải là hai:

Hai con đường cùng về một hướng.

Đạo / Đời hướng về miền cực lạc.

Tu đường đạo là Phật là Tiên;

Tu đường đời cũng bậc thánh hiền.

Đạo và Đời tương quan ràng buộc.

Cõi Ta – Bà người đời danh lợi;

Chốn Thiền môn Sư Sải cầu kinh,

Cầu cho thế giới được hòa bình,

Cho thế nhân không còn thù hận.

Con đường tu cũng nhiều khổ hạnh,

Dưa muối, tương chao áo nâu sòng.

Câu kinh kệ ghi khắc trong lòng,

Giữ giới luật, thân tâm thanh tịnh.

Trên Đạo Tràng Thầy quỳ tụng niêm;

Dưới Phật Đài phật tử đồng tâm,

Chấp tay khấn nguyên Quan Thế Âm,

Cho chúng com thân tâm an lạc.

Trúc Giang