Tháng Mười Hai 2010

16 Tháng Mười Hai 2010

Tình Mẹ

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để mẹ buồn đổ lệ ngồi trông

Ngày nào mẹ cũng nhớ mong

Trông con gọi mẹ, đỡ lòng nhớ nhung

Mẹ già quên, lãng lung tung!

Là bệnh chuyển biến dần trong tuổi già

Ai còn mẹ già nên nhớ

Hãy gọi thăm và nhỏ nhẹ đừng quên

Nhớ đừng lớn tiếng không nên

Mẹ nghe lớn tiếng nổi lên giận hờn!

Lúc nào mẹ cũng nhớ con

Đem so Tình Mẹ, nước non sánh bằng

Mẹ luôn sáng tựa trăng rầm

Hoa thơm nào quí cho bằng mẹ ta?

Nguyện cầu mẹ trăm tuổi già

Chu Giang

16 Tháng Mười Hai 2010

Đáp bài Tìm Bạn Tri Âm

Tình người ai bán ta mua,

Ai cho ta lấy, ai thừa ta xin!

Tình người chân thật hồn nhiên,

Ai ai cũng có nhưng tìm khó ra!

Mắt nhìn chẳng rõ chính Ta,

Vọng tâm sống cõi Ta-bà lạc nhau!

Lòng ngay đồng khí tương cầu,

Đồng thanh tương ứng hẹn câu tương phùng.

Bảo Thông

 

Tình đời kẻ bán người mua

Kẻ cho người nhận không lừa mà xin

Thực tâm bản tính thiên nhiên

Người người đều có tâm nhìn thì ra

Mơ màng trong cõi ta-bà

Ta đây vọng tưởng khó mà gặp nhau

Hữu duyên kỳ ngộ mong cầu

Thần giao cách cảm hứa câu tương phùng

Chu Giang

16 Tháng Mười Hai 2010

Đáp bài Thân gửi thi hữu Chu Giang

Tuy chưa gặp mặt cầm tay,

Nhưng lòng tương ngộ từ ngày biết nhau,

Lời Thơ ý Đạo đôi câu

Duyên Thơ trao đổi hết sầu sót sa!

Thân già ngày một thêm già,

Càng già càng thấy thiết tha yêu đời.

Nguồn thơ lai láng ai ơi!

Tâm càng rộng mở, miệng cười càng tươi.

Bảo Thông

 

Ta chưa gặp mặt bắt tay

Sao lòng cứ tưởng gặp thầy từ lâu

Đạo Thơ gắn bó thâm sâu

Thơ không sắc Đạo Thơ sầu xót xa

Đời người càng lúc càng già

Thơ cùng với Đạo làm ta yêu đời

Đạo Thơ tràn ngặp thầy ơi

Ngâm nga Thơ Đạo khiến người vui tươi

Chu Giang

1 Tháng Mười Hai 2010

Bến Mê Bờ Giác

Bến mê! Bờ giác! Hỡi người?

Non sông, trăng gió, khôn nguôi mơ màng

Bến mê! Bờ giác! Ai sang?

Bụi mờ sương tỏa ngút ngàn muôn nơi

Bến mê! Bờ giác! Hoa cười

Rừng thiêng xào xạc mưa rơi đường chiều

Bến mê! Bờ giác! Tiêu diêu,

Tang bồng hồ thỉ còn nhiều phôi pha

Bến mê! Bờ giác! Trong ta

Thâm sơn lan tỏa hương hoa ngạt ngào

Bến mê! Bờ giác! Lao xao

Thuyền con ngược sóng nơi nao bến tìm

Bến mê! Bờ giác! Xa xăm

Tựa kề bên cõi âm thầm ru ngâm

Bến mê! Bờ giác! Biển trầm

Ngất ngây! Hồn mọng! Dư âm lối mòn

Kẻ Hàn Vi


Đôi vần nhắn gửi Đạo hữu Kẻ Hàn Vi


Trần ai, ai tỉnh, ai mê

Sớm hôm mưa nắng đì về ngược xuôi?

Tâm không tịch chiếu ai ơi!

Dắt nhau cùng bước miệng cười an nhiên.

Bảo Thông


Bài đáp của Kẻ Hàn Vi


Cõi trần chẳng tỉnh chẳng mê,

Vừng dương buông xuống ánh trăng rạng ngời,

Chân nguyên tự tánh không rời

Như như thường lặng, ai cười, ai vui?

Kẻ Hàn Vi