Kẻ Hàn Vi

1 Tháng Mười Hai 2010

Bến Mê Bờ Giác

Bến mê! Bờ giác! Hỡi người?

Non sông, trăng gió, khôn nguôi mơ màng

Bến mê! Bờ giác! Ai sang?

Bụi mờ sương tỏa ngút ngàn muôn nơi

Bến mê! Bờ giác! Hoa cười

Rừng thiêng xào xạc mưa rơi đường chiều

Bến mê! Bờ giác! Tiêu diêu,

Tang bồng hồ thỉ còn nhiều phôi pha

Bến mê! Bờ giác! Trong ta

Thâm sơn lan tỏa hương hoa ngạt ngào

Bến mê! Bờ giác! Lao xao

Thuyền con ngược sóng nơi nao bến tìm

Bến mê! Bờ giác! Xa xăm

Tựa kề bên cõi âm thầm ru ngâm

Bến mê! Bờ giác! Biển trầm

Ngất ngây! Hồn mọng! Dư âm lối mòn

Kẻ Hàn Vi


Đôi vần nhắn gửi Đạo hữu Kẻ Hàn Vi


Trần ai, ai tỉnh, ai mê

Sớm hôm mưa nắng đì về ngược xuôi?

Tâm không tịch chiếu ai ơi!

Dắt nhau cùng bước miệng cười an nhiên.

Bảo Thông


Bài đáp của Kẻ Hàn Vi


Cõi trần chẳng tỉnh chẳng mê,

Vừng dương buông xuống ánh trăng rạng ngời,

Chân nguyên tự tánh không rời

Như như thường lặng, ai cười, ai vui?

Kẻ Hàn Vi

30 Tháng Mười Một 2010

Thiền Ca

Thiền Ca theo dấu vết lưng trời

Bến nước trầm miên hoa lá rơi

Chân tịch không, mây nhè nhẹ thoảng

Vụt bay lặng tích vượt ngàn khơi


Lăn tăn sóng gợn ánh trăng vàng

Một cái chia đôi, một lại tròn

Ai bảo vòng câu là “nhất” dạng

Lắng nghe khúc nhạc tánh thiên chơn


Văng vẳng véo von giữa sóng ngàn

Dập dìu lữ thứ dạo trần gian

Tiếng vang trong gió lời Thi Đạo

Tịch tịch lắng nghe khúc nhạc đàn


Như-như làn gió vượt không gian

Ngắm ánh trăng thanh vọng tiếc than

Đối ẩm sao, mây cùng sương gió

Thiền Ca bặt tiếng mãi không tan

Kẻ Hàn Vi