Trúc Giang

8 Tháng Năm 2012

Đời Là Phù Vân

Thời gian thấm thoát qua mau,

Đầu xanh phút chốc điểm màu tang thương.

Cuộc đời vốn dĩ vô thường,

Công hầu, Khanh tướng con đường phù hoa.

Mênh mông trong cõi Ta Bà,

Lợi danh, danh lợi chỉ là phù du,

Mải mê trong đám sương mù,

Tỉnh ra mới biết đường tu muộn màng.

Đôi khi đối ngọn đèn tàn,

Cũng đành duyên phận phàn nàn cùng ai?

“Chữ tài liền với chữ tai.”

Nguyễn Du xưa đã tỏ bày phân minh,

Tại ta không biết giữ mình;

Lắm khi quên cả nhục vinh làm người.

Cuộc đới nay đã xế chiều,

Nhắc cho ai nhớ “Đời là phù vân.”

Cõi trần sắc tức thị không,

Tìm đường giải thoát cho lòng an vui.

Trúc Giang

8 Tháng Năm 2012

Thuyền Bát Nhã Đưa Người Qua Sông Mê

Con thuyền đưa khách qua sông mê,

Dứt nợ trần ai khách tìm về;

Thoát qua vòng luân hồi bể khổ,

Lánh xa nghiệp chướng lắm ưu phiền.

Nguyện cho khách luôn được anh minh.

Thoát qua vòng khổ ải trầm luân.

Đưa khách qua bến bờ giác ngộ;

Cõi niết bàn vang vọng lời kinh.

Nguyện cho khách hãy mau thức tỉnh,

Tâm an vui không còn vướng bận.

Ta bà khổ – Ta bà lắm khổ;

Tịnh độ vui – Tịnh độ an vui.

Trúc Giang